<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?>
<feed xmlns="http://www.w3.org/2005/Atom"
      xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/" 
      xml:lang="vn">
<title>ĐỖ TRỌNG KHƠI</title> 
<link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com" /> 
<link href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/rss/atom/2005" rel="self" type="application/rss+xml" />
	 
	<updated>2012-05-03T10:46:34+07:00</updated> 
<generator>lifetype-1.2.11_r7114</generator> 
<id>http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/rss/atom/2005</id>
 
<rights>Copyright (c) dotrongkhoi</rights> 
  
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-05-03:361785</id>
 <title>ĐỖ TRỌNG KHƠI: NÉT THU</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/361785" /> 
  
 <updated>2012-05-03T10:46:34+07:00</updated> 
 <summary type="text"> &amp;nbsp; 
 QĐND - Thứ Bẩy, 15/10/2011, 23:29 (GMT+7) 
 
 QĐND - Trong những khuya ở một lần thu n&amp;agrave;o đ&amp;oacute; nằm nghe cơn heo may trở m&amp;igrave;nh tr&amp;ecirc;n ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>dotrongkhoi</name> 
</author> 
<dc:subject>
Tùy bút 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com"> 
  &nbsp; 
 QĐND - Thứ Bẩy, 15/10/2011, 23:29 (GMT+7) 
 
 QĐND - Trong những khuya ở một lần thu n&agrave;o đ&oacute; nằm nghe cơn heo may trở m&igrave;nh tr&ecirc;n t&aacute;n l&aacute; v&agrave; nghe tiếng l&aacute; rụng, t&ocirc;i thường kh&ocirc;ng ngủ được. Nhớ nhung, tiếc nuối tận l&ograve;ng. Những chiếc l&aacute; rụng chớp l&ecirc;n những &aacute;nh v&agrave;ng như cố thắp lại với trời đất m&agrave;u sự sống. Đấy l&agrave; c&aacute;ch hiến d&acirc;ng, n&iacute;u giữ nghĩa thế gian của bản thể vũ trụ n&agrave;y. T&ocirc;i y&ecirc;u m&ugrave;a thu lắm. Phải l&agrave; thu mang một vết thương sắc m&agrave;u giống như kẻ trọng bệnh l&agrave; t&ocirc;i chăng? Thu mong manh, qu&aacute; đỗi mong manh. Nhưng sự minh bạch, quyết liệt của phẩm chất thu cũng kh&ocirc;ng g&igrave; s&aacute;nh nổi. Mong manh bởi ph&iacute;a sau thu l&agrave; một chu kỳ t&agrave;n hoại. C&aacute;i l&agrave;n hơi may thoảng nhẹ, ấy thế m&agrave; chạm lạnh v&agrave;o đ&acirc;u vật đ&oacute; chuyển m&agrave;u. V&agrave; cũng từ điểm &ldquo;chuyển m&agrave;u&rdquo; n&agrave;y, sự minh bạch lộ m&igrave;nh. Mọi xanh non, đ&egrave;o đẹn, s&acirc;u si c&oacute; thể ẩn m&igrave;nh trong xu&acirc;n, trong hạ chứ quyết kh&ocirc;ng c&oacute; chỗ tr&uacute; nấp trong thu. Ch&iacute;n th&igrave; cứ mọng thơm l&ecirc;n m&agrave; ch&iacute;n. Sự t&agrave;n rụng cũng thế, cứ v&agrave;ng rực rỡ l&ecirc;n lần ch&oacute;t rồi mới chịu l&igrave;a c&agrave;nh. Tất cả r&otilde; r&agrave;ng. V&agrave; thu c&ograve;n chi phối, &aacute;m ảnh l&ograve;ng người bởi một ch&acirc;n trời m&ugrave; sương, che đường, rấp lối... 
 Con người cầm t&igrave;nh y&ecirc;u cuộc sống đi trong thu l&agrave; cuộc đi trần. Kh&ocirc;ng xi&ecirc;m y mũ m&atilde;o v&agrave; phải c&oacute; lửa l&ograve;ng thắp l&agrave;m &aacute;nh chiếu. Mỗi dặm đời đi qua đốt ch&aacute;y một đoạn t&igrave;nh. Lỡ t&igrave;nh tắt lửa xem như đời tắt s&aacute;ng. Bởi vậy mới cần đến những mối t&igrave;nh lớn, dồi d&agrave;o nguy&ecirc;n liệu sống. Bởi vậy mới nu&ocirc;i hy vọng về nghĩa trăm năm. Th&acirc;n thể trần gian n&agrave;o cũng trong v&ograve;ng sinh rồi h&oacute;a. V&agrave; &ldquo;h&oacute;a&rdquo; &ndash; h&oacute;a th&acirc;n &ndash; chuyển h&oacute;a, l&agrave; thứ &aacute;nh chớp vật liệu của điều thi&ecirc;ng, t&igrave;nh y&ecirc;u nu&ocirc;i được nỗi ấm nồng nh&acirc;n thế, l&agrave; những g&igrave; c&ograve;n s&oacute;t lại cho hy vọng con người. Đường trần trong quan niệm của ri&ecirc;ng t&ocirc;i l&agrave; một đường thu. Đường thu vốn lạnh v&agrave; buồn, nhờ thế con người mới biết n&acirc;ng niu từng &yacute; nghĩa của niềm vui sống. 
 V&agrave; v&igrave; thế chăng, tinh thần thu, mỹ cảm thu với hương thơm vị quả, với sắc v&agrave;ng của ng&agrave;n l&aacute;, của những lo&agrave;i hoa c&uacute;c, hoa cải đồng v&agrave; của cả c&aacute;i kh&iacute; hậu với gi&oacute; heo may, sương mờ l&atilde;ng đ&atilde;ng nhuốm lạnh se lạnh sắt khắp c&otilde;i v&agrave;ng trời đất... Với tất cả những gi&aacute; trị kỳ tuyệt đặc sắc đ&oacute; thu ng&agrave;n đời quyến rũ l&ograve;ng người v&agrave; đ&atilde; hương lửa &aacute;i &acirc;n, thụ phấn với phần linh phần hồn con người đặng m&agrave; sinh nở ra một thứ tr&aacute;i hoa v&ocirc; c&ugrave;ng đặc dị, so với những tr&aacute;i hoa của thảo mộc bốn m&ugrave;a kia, ấy l&agrave; hoa tr&aacute;i thơ ca, nhạc, họa &ndash; c&ograve;n mang t&ecirc;n nữa l&agrave;: Kiệt t&aacute;c nghệ thuật, hiển hiện l&agrave;m một chiếc tổ &ndash; cho c&aacute;i Nh&acirc;n gian n&agrave;y lấy l&agrave;m nơi cư tr&uacute;. Cho Con người chỗ dựa đầu. &Ocirc;i m&ugrave;a thu! 
  Tản văn của &nbsp; ĐỖ TRỌNG KHƠI  
  NGUỒN:  QĐND   
 
  http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/61/43/6/33/33/163787/Default.aspx  
 &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-05-03:361782</id>
 <title>VOV.VN: Đỗ Trọng Khơi -Tình đi trong cõi nhân gian</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/361782" /> 
  
 <updated>2012-05-03T10:18:16+07:00</updated> 
 <summary type="text">  Đỗ Trọng Khơi -T&amp;igrave;nh đi trong c&amp;otilde;i nh&amp;acirc;n gian  
  NGUỒN:  VOV.VN   
  http://vov.vn/Media/Play.aspx?itemid=5705  </summary> 
 <author> 
  
 <name>dotrongkhoi</name> 
</author> 
<dc:subject>
PHIM -VIDEO 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com"> 
   Đỗ Trọng Khơi -T&igrave;nh đi trong c&otilde;i nh&acirc;n gian  
  NGUỒN:  VOV.VN   
  http://vov.vn/Media/Play.aspx?itemid=5705   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-26:356163</id>
 <title>SAO LẠI CHỬI ĐỜI</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/356163" /> 
  
 <updated>2012-03-26T23:35:05+07:00</updated> 
 <summary type="text"> NGUYỄN VĂN LƯU         T&amp;ocirc;i đọc Vong bướm xem c&amp;oacute; đ&amp;aacute;ng đồng tiền như Thiệp n&amp;oacute;i h&amp;ocirc;m ở Hội thơ Văn Miếu kh&amp;ocirc;ng. Đ&amp;aacute;ng lắm! ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>dotrongkhoi</name> 
</author> 
<dc:subject>
Phê bình, tiểu luận 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com"> 
  NGUYỄN VĂN LƯU         T&ocirc;i đọc Vong bướm xem c&oacute; đ&aacute;ng đồng tiền như Thiệp n&oacute;i h&ocirc;m ở Hội thơ Văn Miếu kh&ocirc;ng. Đ&aacute;ng lắm! thậm ch&iacute; qu&aacute; đ&aacute;ng. Chỉ c&oacute; 25.000đ (gi&aacute; b&igrave;a 35.000đ được khuyến m&atilde;i 10.000đ, lại c&oacute; chữ k&yacute; tươi của Thiệp, đ&oacute;ng triện đỏ cho&eacute;t), m&agrave; nảy ra bao &yacute; tứ.      Trong khi ngồi cả tuần ở qu&aacute;n bia cao đ&agrave;m kho&aacute;t luận với c&aacute;c bợm, nh&acirc;m đi nhẩm lại mấy c&acirc;u của Tr&uacute;c Cương&hellip; &ldquo;Trước nh&agrave; thờ th&aacute;nh Ăng toan/ Anh l&agrave;m dấu y&ecirc;u em/ Khoảng trời nhạt&hellip; Kể tốn h&agrave;ng trăm m&agrave; chẳng nảy nỏi ra được c&aacute;i g&igrave;. Ri&ecirc;ng chỗ ấy phải khen Thiệp. Vong bướm l&agrave; kịch bản ch&egrave;o (chiều 23/2/2012 được giới thiệu ở qu&aacute;n c&agrave; ph&ecirc; Trung Nguy&ecirc;n H&agrave; Nội &ndash; nghe n&oacute;i thế). Đ&aacute;nh gi&aacute; một t&aacute;c phẩm ch&egrave;o phải l&agrave; chuy&ecirc;n gia ch&egrave;o, ở đ&acirc;y t&ocirc;i chỉ b&agrave;n luận mấy điểm m&agrave; thể loại n&agrave;o cũng kh&ocirc;ng thể kh&ocirc;ng n&oacute;i đến, nh&acirc;n đọc ch&egrave;o Vong bướm.    1. Phải chăng viết s&aacute;ch, đọc s&aacute;ch cũng chỉ l&agrave; một tr&ograve; cười?     (Vong bướm &ndash; phần ch&uacute; giải &ndash; Trang 113 NXB Thời Đại &ndash; Nh&atilde; Nam &ndash; H&agrave; Nội &ndash; Lưu chiểu năm 2012).         Phải lắm! Nhưng cần nhớ hai điểm rất kh&aacute;c nhau: Cười v&agrave; Tr&ograve; cười. Khi người ta n&oacute;i tr&ograve; cười, l&agrave;m tr&ograve; cười&hellip; l&agrave; h&agrave;m &yacute; coi thường, ch&ecirc; bai, khinh bỉ nữa. C&aacute;i người ấy, c&aacute;i việc ấy, c&aacute;i sự ấy chỉ tổ l&agrave;m tr&ograve; cười cho thi&ecirc;n hạ&hellip; Một sự g&igrave; đ&oacute;, một người n&agrave;o đ&oacute; l&agrave;m một việc g&igrave; đ&oacute; kh&ocirc;ng hay, kh&ocirc;ng đẹp&hellip; Người ta bảo: chỉ l&agrave;m tr&ograve; cười cho thi&ecirc;n hạ, hay hớm g&igrave;. M&igrave;nh thấy Thiệp n&oacute;i đ&uacute;ng với ch&iacute;nh Thiệp. Thiệp viết truyện ngắn Tướng về hưu rất hay, thi&ecirc;n hạ th&aacute;n phục. Nhưng khi viết kịch Nguyễn Th&aacute;i Học lại sao ch&eacute;p từ bộ phim &ldquo;Chỉ c&ograve;n một t&igrave;nh y&ecirc;u ở lại&rdquo; của Li&ecirc;n X&ocirc; cũ. (Xem con chữ soi b&oacute;ng đời. Trần Thị Thắng. NXB Hội Nh&agrave; văn 2010. Tr 222-223, tập II). Như thế l&agrave; đạo văn. Kh&ocirc;ng biết ng&agrave;y l&agrave;m thầy gi&aacute;o dạy sử, Thiệp dạy như thế n&agrave;o. Nhưng khi đ&atilde; th&agrave;nh nh&agrave; văn nổi tiếng sang Thụy Điển, Thiệp tuy&ecirc;n bố: Thế hệ t&ocirc;i n&ocirc;n mửa v&agrave;o cuộc chiến tranh giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc (xem Trần Đăng Khoa. Văn nghệ qu&acirc;n đội số 596 th&aacute;ng 4/2004). Tuy&ecirc;n bố như thế nhưng Thiệp vẫn xin v&agrave;o Hội nh&agrave; văn ViệtNam&ndash; một bộ phận hoạt động của cuộc c&aacute;ch mạng giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc. Thiệp vốn l&agrave; c&ocirc;ng chức ở Nh&agrave; xuất bản Gi&aacute;o Dục, ăn lương của Sở ấy, nghĩa l&agrave; ăn v&agrave;o c&aacute;i th&agrave;nh quả của cuộc c&aacute;ch mạng m&agrave; m&igrave;nh n&ocirc;n mửa v&agrave;o!. Thế l&agrave; Thiệp chẳng theo được Di &ndash; Tề&hellip; Chửi nh&agrave; Chu vẫn chửi gạo nh&agrave;Chuvẫn ăn, đổ đấy bốc đấy, chẳng l&agrave; tr&ograve; cười cho thi&ecirc;n hạ ru! M&agrave; nay lại viết văn dạy đời, bỉ đời, chửi đời&hellip; th&igrave; kh&ocirc;ng c&ograve;n l&agrave; tr&ograve; cười nữa m&agrave; l&agrave; tr&ograve;&hellip; tr&ograve;&hellip; tr&ograve; g&igrave; ấy nhỉ? Viết s&aacute;ch như thế đ&uacute;ng l&agrave; l&agrave;m tr&ograve; cười cho thi&ecirc;n hạ. M&agrave; c&aacute;i sự đọc, c&aacute;i người đọc kh&ocirc;ng nhận ra c&aacute;i đa thanh đa nghĩa đa phương đa diện từ đời thường v&agrave;o trang s&aacute;ch, lại chỉ nhất mực tung h&ocirc; Thiệp l&agrave; vua truyện ngắn, l&agrave; ch&acirc;n dung văn học đương đại nổi bật nhất ViệtNam&hellip; Chẳng cũng l&agrave; tr&ograve; cười cho thi&ecirc;n hạ hay sao! M&agrave; c&aacute;i Hu&acirc;n chương văn học nghệ thuật, c&aacute;i Giải thưởng Premio&hellip; cũng l&agrave; tr&ograve; cười cả đấy. Thiệp l&agrave; cơm nguội nh&agrave; ta/ Lai l&agrave; phở t&aacute;i thằng cha nước ngo&agrave;i! Đ&uacute;ng giọng Sinh nh&eacute;! Cho c&aacute;i sự viết sự đọc l&agrave; tr&ograve; cười m&agrave; vẫn nhận Hu&acirc;n chương, giải thưởng&hellip; th&igrave; si&ecirc;u tr&ograve; cười Thiệp ạ. Giỏi thế!   B&acirc;y giờ đến Cười. Sự cười. Nhớ cho, người ViệtNamn&oacute;i c&oacute; 36 điệu cười. Tiếng cười, sự cười l&agrave; một vấn đề cực lớn. Một phạm tr&ugrave; cũng đ&aacute;ng. Trong t&acirc;m l&yacute; học. Trong văn học nghệ thuật&hellip; Chỉ đơn cử mấy điệu: tươi cười (cười tươi), cười duy&ecirc;n, cười sung sướng, cười ha hả, cười rũ rượi, cười chảy nước mắt, cười mỉm, cười nụ, cười ruồi, cười ra nước mắt v.v&hellip; v&agrave; v.v&hellip;   Trong văn học nghệ thuật, c&oacute; nhiều cung bậc cười. V&agrave; c&oacute; khi kh&ocirc;ng cười được. C&aacute;i cười được trong văn chương, nhiều v&ocirc; v&agrave;n. Tiếu l&acirc;m l&agrave; rừng cười kia m&agrave;. Số đỏ l&agrave; cười đấy. Nhưng c&oacute; c&aacute;i kh&ocirc;ng cười được, chẳng hạn:    K&igrave;a những kẻ đi về bu&ocirc;n b&aacute;n     Đ&ograve;n g&aacute;nh tre ch&iacute;n rạn hai vai.    (Nguyễn Du)    Ở t&ugrave; năm trọn th&acirc;n v&ocirc; tội     H&ograve;a lệ th&agrave;nh thơ tả nỗi n&agrave;y.    (Hồ Ch&iacute; Minh)    Tr&aacute;i đất ba phần tư nước mắt      Đi như giọt lệ giữa kh&ocirc;ng trung    (Xu&acirc;n Diệu)    Nh&igrave;n trời đất thật v&ocirc; c&ugrave;ng     Ngẫm một m&igrave;nh m&agrave; rơi lệ.    (Trần Tử Ngang)   v.v&hellip; v&agrave; v.v&hellip;   Thiệp đọc l&ecirc;n v&agrave; cười xem n&agrave;o? Nếu cười được th&igrave; đ&uacute;ng l&agrave; đồ tr&ograve; cười. Cười v&ocirc; cảm, v&ocirc; nh&acirc;n t&iacute;nh, v&ocirc; lương tri&hellip;   Nếu viết s&aacute;ch đọc s&aacute;ch m&agrave; l&agrave; tr&ograve; cười th&igrave; cũng c&oacute; đấy. Như Thiệp đấy. Nhưng n&oacute; c&oacute; &iacute;ch g&igrave; cho nh&acirc;n quần x&atilde; hội nhỉ? Sao người ta lại tung h&ocirc; trao thưởng cho n&oacute; nhỉ? M&igrave;nh nghĩ mấy &ldquo;Thằng cha nước ngo&agrave;i&rdquo; tung c&aacute;i Hu&acirc;n chương c&aacute;i giải thưởng ra kh&ocirc;ng phải chỉ để l&agrave;m tr&ograve; cười đ&acirc;u chắc phải c&oacute; th&acirc;m t&igrave;nh hậu &yacute; lắm chứ!   Th&ocirc;i. Ta tạm cho qua c&aacute;i mục Tr&ograve; cười n&agrave;y.    2. Đời tầm thường v&agrave; n&ecirc;n chửi đời như thế n&agrave;o?    Xin dẫn Vong bướm trang 51:    Đ&eacute;o mẹ ti&ecirc;n sư đời tầm thường     Đ&eacute;o diện lượt l&agrave;, đ&eacute;o đế vương     Đ&eacute;o v&ecirc;nh vang mặt: giai đ&eacute;o sợ     Đ&eacute;o gi&aacute;o giở l&ograve;ng: g&aacute;i đ&eacute;o thương     Đ&eacute;o kho&aacute;c l&aacute;c cho phường v&ocirc; dụng!     Đ&eacute;o c&uacute;i luồn h&oacute;a đứa bất lương!     Đời c&oacute; ra chi m&agrave; đ&eacute;o chửi!     Đ&eacute;o mẹ ti&ecirc;n sư đời tầm thường!    Thiệp ch&uacute; th&iacute;ch l&agrave; Thơ khuyết danh. Lại ngờ l&agrave; của Lương y Trần B&igrave;nh, người truyền b&aacute; Dịch Kinh C&acirc;n ở ViệtNam.   Vậy đời c&oacute; tầm thường kh&ocirc;ng? C&oacute;, nhiều lắm. Vụ Ti&ecirc;n L&atilde;ng l&agrave; tầm thường. Thậm ch&iacute; tội &aacute;c, c&aacute;c vụ &aacute;n cướp của, giết người, c&aacute;c vụ tham nhũng cực lớn, thầy hiếp tr&ograve;, cha hiếp con, ch&aacute;u giết b&agrave;&hellip; Mấy anh trọc ph&uacute; mới v&ecirc;nh vang ra s&acirc;n g&ocirc;n chơi một ng&agrave;y tốn bằng người n&ocirc;ng d&acirc;n l&agrave;m cả đời. C&aacute; cược cả tỉ đồng một v&aacute;n cờ&hellip; Trong giới cầm b&uacute;t c&oacute; kh&ocirc;ng? Khối. Cơ hội lựa nắng đổi m&agrave;u, l&aacute; mặt l&aacute; tr&aacute;i, dắt g&aacute;i mưu lợi&hellip; Đ&aacute;ng chửi lắm v&agrave; phải chửi đ&iacute;ch đ&aacute;ng x&aacute;c đ&aacute;ng hơn nữa, để mọi người c&ugrave;ng &yacute; thức m&agrave; đẩy l&ugrave;i n&oacute; đi. Chửi tục mấy c&acirc;u thấm g&igrave;, m&agrave; đ&atilde; chửi th&igrave; phải biết chửi. Lịch sử l&agrave; h&agrave;ng triệu, h&agrave;ng tỷ &ldquo;thằng cha n&agrave;o&rdquo; trong đ&oacute; c&oacute; Thiệp, cha mẹ &ocirc;ng b&agrave; tổ ti&ecirc;n, họ h&agrave;ng, l&agrave;ng x&oacute;m của Thiệp, l&agrave;m sao giết phăng được ch&uacute;ng n&oacute;. Lịch sử l&agrave; kinh nghiệm của con người được lọc lại qua thời gian, sao lại l&agrave; cặn b&atilde; được!   Rồi c&ograve;n g&igrave; nữa? B&igrave;nh thường. B&igrave;nh thường l&agrave; ch&iacute;nh. Hết ng&agrave;y qua đ&ecirc;m, qua đ&ecirc;m đến ng&agrave;y. Sinh ra. Lớn l&ecirc;n, gi&agrave; rồi chết. Th&agrave;nh c&aacute;t bụi. Con ch&aacute;u lại lớn l&ecirc;n&hellip; Cứ thế. L&agrave; b&igrave;nh thường. Kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường l&agrave;m sao Thiệp sống m&agrave; viết được Vong bướm? C&aacute;i b&igrave;nh thường l&agrave; quy luật. L&agrave; thực tại. L&agrave; ước mong. L&ecirc;n ch&ugrave;a cầu hai chữ b&igrave;nh an l&agrave; an b&igrave;nh, l&agrave; b&igrave;nh thường. Lửa n&oacute;ng nước s&ocirc;i gạo ch&iacute;n th&agrave;nh cơm. Cơm ch&iacute;n tới cải ngồng non g&aacute;i một con&hellip; l&agrave; b&igrave;nh thường.   Hết chưa? Chưa! C&ograve;n c&aacute;i kh&aacute;c thường. Nhiều người bỏ tiền tỷ ra x&acirc;y nghĩa trang gia đ&igrave;nh, x&acirc;y sinh phần, lo lăng mộ cho cha mẹ tổ t&ocirc;ng. Tự do, cơ chế thị trường. Nh&acirc;n quyền, quyền sở hữu. Biết vậy đ&agrave;nh vậy. Nhưng Bảo Sinh l&agrave;m kh&aacute;c: X&acirc;y nghĩa trang cho ch&oacute; m&egrave;o. C&oacute; Hotel ch&oacute; m&egrave;o. Nhận chữa bệnh cho ch&oacute; m&egrave;o, khi chết, ch&ocirc;n cất tử tế. Một sinh linh m&agrave;. Thế l&agrave; kh&ocirc;ng b&igrave;nh thường. L&agrave; kh&aacute;c thường. Cũng đ&aacute;ng trọng v&igrave; ch&oacute; m&egrave;o c&oacute; &iacute;ch cho người cần cho người. Chung sống với người từ khi c&oacute; người đến nay. Đ&aacute;ng khen cho Bảo Sinh. Đ&aacute;ng sợ cho Hội Anh T&uacute;, Trần Mục&hellip; Hội ấy cũng đ&aacute;ng thui l&ecirc;n m&agrave; nấu nhựa mận cho ch&oacute; ăn. Nhưng ch&oacute; kh&ocirc;ng ăn thịt đồng loại, ế mất!   Xong chưa? Chưa! C&ograve;n c&aacute;i phi thường. L&agrave;m được c&aacute;i b&igrave;nh thường kh&ocirc;ng l&agrave;m được l&agrave; phi thường. B&agrave; Trần Mai Anh đ&oacute;n nhận một h&agrave;i nhi bị n&eacute;m ở rừng, th&uacute; rừng đ&atilde; ăn mất cả ch&acirc;n, cả bộ phận sinh dục&hellip; về nu&ocirc;i, ch&aacute;u đ&atilde; b&igrave;nh phục, lớn l&ecirc;n, kh&aacute;u khỉnh. L&agrave; phi thường, Chủ tịch nước đ&atilde; gửi thư khen, xem như một thi&ecirc;n cổ t&iacute;ch mới. Trong giới cầm b&uacute;t, nh&agrave; thơ Đỗ Trọng Khơi l&agrave; phi thường. Bại liệt hai ch&acirc;n, nằm liệt bao nhi&ecirc;u năm, vẫn học, đọc, l&agrave;m thơ. Nay đ&atilde; ngồi được xe lăn. Lại c&oacute; vợ, sinh được con. Vợ Khơi cũng l&agrave; phi thường. C&ocirc; Nhữ Thị Khoa, bại liệt hai ch&acirc;n. Từ nh&agrave;  qu&ecirc;n  l&ecirc;n ở nhờ, b&aacute;n b&aacute;nh m&igrave;. Rồi thu&ecirc; nh&agrave;, b&aacute;n b&aacute;nh m&igrave;. Đi lại bằng tay. Nhưng l&agrave; v&ocirc; địch xe lăn Đ&ocirc;ng Nam &Aacute;. Nay lại đi được xe m&aacute;y ba b&aacute;nh, c&oacute; chồng, c&oacute; con, b&aacute;n hoa quả ở đầu đường Trần Xu&acirc;n Soạn, phi thường lắm chứ. Kể ra c&ograve;n nhiều lắm! Cuộc chiến tranh giải ph&oacute;ng d&acirc;n tộc ở ViệtNam do Đảng Cộng Sản l&atilde;nh đạo, l&agrave; phi thường. Thi&ecirc;n hạ lo sốt v&oacute;, sợ xanh mắt. Nhưng chị &Uacute;t Tịch bảo: c&ograve;n c&aacute;i lai quần cũng đ&aacute;nh. B52 h&ugrave;ng hổ lao v&agrave;o Thăng Long &ndash; H&agrave; Nội đều th&agrave;nh tro bụi. Ch&uacute; Sam, phải th&aacute;o lui. Như thế l&agrave; phi thường. Bao nhi&ecirc;u người đứng ra nu&ocirc;i trẻ mồ c&ocirc;i mở lớp học, lớp dạy nghề, t&igrave;nh thương từ thiện, cứu gi&uacute;p người ngh&egrave;o kh&oacute; hoạn nạn, bệnh tật&hellip; c&oacute; người hiến m&aacute;u h&agrave;ng chục lần, c&oacute; người v&igrave; cứu người m&agrave; bỏ m&igrave;nh&hellip; l&agrave; rất phi thường, cao thượng. B&acirc;y giờ vận mệnh đất nước như thế n&agrave;o, d&acirc;n c&oacute; gi&agrave;u nước c&oacute; mạnh c&oacute; ph&aacute;t triển bền vững h&atilde;y kh&ocirc;ng l&agrave; tr&aacute;ch nhiệm của Đảng Cộng Sản ViệtNam &ndash; đảng cầm quyền. Cuộc sống h&ocirc;m nay xấu &ndash; tốt, thiện &ndash; &aacute;c, hay &ndash; dở&hellip; như thế n&agrave;o, văn chương phải nhập cuộc mạnh mẽ, s&acirc;u sắc, thẳng thắn, c&oacute; tr&aacute;ch nhiệm, coi như việc nh&agrave; m&igrave;nh, việc của m&igrave;nh. L&agrave;m tr&ograve; cười chỉ mất c&ocirc;ng thi&ecirc;n hạ. Cần cười, n&ecirc;n cười cho x&aacute;c đ&aacute;ng, đ&iacute;ch đ&aacute;ng, v&ograve;ng vo chửi đổng ăn nhằm g&igrave;.   Nhi&ecirc;n hậu l&agrave; như thế. Nh&agrave; Phật c&oacute; kh&aacute;i niệm v&ocirc; thường l&agrave; đ&uacute;ng. V&agrave; bao qu&aacute;t hết, từ dưới tầm thường đến tr&ecirc;n phi thường. Kh&ocirc;ng nhất th&agrave;nh bất biến. H&ocirc;m qua anh h&ugrave;ng. H&ocirc;m nay kh&ocirc;ng giữ được, l&agrave; th&agrave;nh hạ tiện. Viết văn cũng thế, kh&ocirc;ng giữ được ng&ograve;i b&uacute;t th&igrave; sẽ nổi tiếng n&agrave;y đến nổi tiếng kia th&ocirc;i!   Chửi c&aacute;i tầm thường l&agrave; đ&uacute;ng l&agrave; cần nhưng chưa đủ.    3. C&oacute; n&ecirc;n chửi tục kh&ocirc;ng?    Mỗi cộng đồng người phải trải qua trường kỳ lịch sử mới s&aacute;ng tạo ra được ng&ocirc;n ngữ &ndash; tiếng n&oacute;i &ndash; để giao tiếp, gửi th&ocirc;ng tin th&ocirc;ng điệp, b&agrave;y tỏ th&aacute;i độ t&igrave;nh cảm. Sự phong ph&uacute; của từ ngữ chứng tỏ sự phong ph&uacute; của đời sống con người. Tiếng Việt rất phong ph&uacute;. trải qua h&agrave;ng ng&agrave;n năm đ&atilde; x&aacute;c lập được c&aacute;c lớp từ ngữ v&agrave; sự vận dụng. Đ&eacute;o, nghĩa đen l&agrave; đồng nghĩa với địt, đụ, l&agrave;m t&igrave;nh, giao hoan, giao cấu, giao hợp&hellip; chỉ một sự việc, một h&agrave;nh động, động t&aacute;c, sao nhiều c&aacute;ch n&oacute;i thế? Chẳng phải l&agrave; để tỏ r&otilde; th&aacute;i độ hay sao! Khi d&ugrave;ng từ Đ&eacute;o l&agrave; thể hiện sự khinh bỉ căm gh&eacute;t đến cao độ.   Nh&agrave; văn c&oacute; thể sử dụng tất cả c&aacute;c lớp từ ngữ, sao cho ph&ugrave; hợp, đạt được mỹ cảm cao nhất. Ấy mới l&agrave; c&aacute;i kh&oacute; của viết tục chửi tục trong văn chương nghệ thuật. Nam Cao cho Ch&iacute; Ph&egrave;o chửi cả l&agrave;ng Vũ Đại, c&oacute; phải d&ugrave;ng đến từ đ&eacute;o đ&acirc;u, m&agrave; bất hủ! D&ugrave;ng từ tục trong văn học nghệ thuật rất kh&oacute;. Như d&ugrave;ng vật liệu hạt nh&acirc;n vận h&agrave;nh nh&agrave; m&aacute;y điện. Kh&ocirc;ng kh&eacute;o th&igrave; đại họa.   Nhiều người viết văn b&acirc;y giờ cứ tưởng n&eacute;m &agrave;o ra những lời tục bậy l&agrave; &ldquo;sướng miệng&rdquo;, l&agrave; mạnh mẽ, cao tay. Nhầm! Một anh bạn người đồng hương với Nguyễn Thế Phương, đọc xong tập truyện &ldquo;Ở lưng chừng nh&igrave;n xuống đ&aacute;m đ&ocirc;ng&rdquo; của Nguyễn Vĩnh Nguy&ecirc;n th&igrave; cười mỉm: Chẳng hơn được vợ Binh M&acirc;u (Vợ Binh M&acirc;u l&agrave; nh&acirc;n vật trong tiểu thuyết. Đi bước nữa của Nguyễn Thế Phương. Mụ chửi ngoa m&agrave; c&oacute; b&agrave;i bản. Đại kh&aacute;i nếu gh&eacute;t ai, mụ r&eacute;o: &ldquo;Ti&ecirc;n sư cha ch&uacute;ng n&oacute;, đ&acirc;m đầu v&agrave;o lồn b&agrave; m&agrave; chết đi..&rdquo;. Anh Nguyễn Thế Phương người l&agrave;ng B&igrave;nh L&acirc;m &ndash; H&agrave; Trung &ndash; Thanh H&oacute;a. Đứng ở Cầu L&egrave;m nh&igrave;n thấy l&agrave;ng Anh). C&aacute;i b&agrave;i chửi của S&ugrave;ng &ocirc;ng trong Vong Bướm đ&atilde; dẫn tr&ecirc;n, thật rất r&aacute;c tai, chẳng c&oacute; ch&uacute;t n&agrave;o mỹ cảm. B&agrave;i chửi của S&ugrave;ng &Ocirc;ng rất tục. Trong t&aacute;m c&acirc;u thất ng&ocirc;n, m&agrave; c&oacute; mười hai lần đ&eacute;o&hellip; l&agrave; tỷ lệ tục tĩu cao ngất ngưỡng. Nhưng kh&ocirc;ng c&oacute; hiệu ứng g&igrave;. Chỉ l&agrave; tr&ograve; cười. V&igrave; người viết ra n&oacute; cũng tầm thường. Bản th&acirc;n m&igrave;nh tầm thường lại viết văn chửi đời tầm thường th&igrave; chẳng l&agrave; &ldquo;Mẹ đĩ gi&agrave; mồm&rdquo;&hellip; hay sao! Tr&ograve; cười đ&aacute;o để chứ lị! Nh&acirc;n v&ocirc; thập to&agrave;n, ai chẳng c&oacute; chuyện n&agrave;y chuyện kia l&uacute;c n&agrave;y l&uacute;c nọ sơ xẩy. N&ecirc;n đừng vội chửi người chửi đời Thiệp ạ! Tung ra lời chửi m&agrave; kh&ocirc;ng đ&iacute;ch đ&aacute;ng, kh&ocirc;ng cao tay cũng như nhổ nước bọt l&ecirc;n trời xanh, lại v&agrave;o m&igrave;nh cả th&ocirc;i, Phật dạy thế!   Vậy n&ecirc;n tặng Thiệp mấy c&acirc;u:    &ldquo;Đời c&oacute; ra chi m&agrave; đ&eacute;o chửi     Viết văn, đọc s&aacute;ch, tr&ograve; cười ư?     Tiểu nh&acirc;n lại đ&oacute;ng vai qu&acirc;n tử     Đĩ bợm ma c&ocirc; cũng chẳng từ.     Bạn hỏi ở đ&acirc;u đời gớm thế     Tỉnh thức đi c&ugrave;ng với l&uacute; m&ecirc;     &ldquo;Vong bướm&rdquo; t&iacute;ch ch&egrave;o vừa mới mở     Văn nh&acirc;n Nguyễn (Huy) Thiệp mượn vai hề!    Ch&uacute;c bạn đưa &ldquo;Vong Bướm&rdquo; l&ecirc;n s&acirc;n khấu ch&egrave;o được th&agrave;nh c&ocirc;ng!   TB:   C&aacute;c b&aacute;o h&ocirc;m 24/2/2012 đưa tin cuộc gặp gỡ của t&aacute;c giả Vong bướm với bạn đọc ở c&agrave; ph&ecirc; Trung Nguy&ecirc;n. C&oacute; b&aacute;o khen hết lời (Tin tức). C&oacute; b&aacute;o chừng mực, d&egrave; dặt (Văn h&oacute;a &ndash; Thể thao). Cuối buổi gặp Thiệp n&oacute;i: &ldquo;T&ocirc;i thấy cuộc đời n&agrave;y v&ocirc; minh, tầm thường&rdquo; (văn h&oacute;a &ndash; thể thao số 55/24-2-2012). C&acirc;u n&oacute;i kh&ocirc;ng mới. V&ocirc; minh l&agrave; từ ngữ hay gặp trong s&aacute;ch Phật gi&aacute;o, trong giảng lục của c&aacute;c nh&agrave; tu h&agrave;nh. Ai đ&oacute; c&oacute; chuyện buồn bực, bất như &yacute;, thường c&aacute;u l&ecirc;n: Đời sao bất c&ocirc;ng thế. Ch&oacute; cắn &aacute;o r&aacute;ch. Sao m&agrave; khốn nạn thế. Ch&oacute; đểu thế v.v&hellip; Giận th&acirc;n giận đời, bực b&otilde; l&ecirc;n th&igrave; vậy, nhưng sau đ&oacute; vẫn chịu thương chịu kh&oacute; sống với đời. C&oacute; ai nắm tay được qua đ&ecirc;m đ&acirc;u. Thiệp chẳng đ&atilde; viết: Cuộc đời n&agrave;y khổ lắm, nhục lắm, nhưng thương lắm. (Kh&ocirc;ng c&oacute; Vua). Khi một nh&agrave; văn nổi tiếng ph&aacute;t ng&ocirc;n ch&iacute;nh thức như thế l&agrave; rất nguy hiểm. L&agrave; dung t&uacute;ng, biện hộ cho quan niệm hư v&ocirc;, bu&ocirc;ng tuồng, v&ocirc; tr&aacute;ch nhiệm, coi thường, đập ph&aacute;. Đời n&agrave;y tầm thường. Đ&eacute;o g&igrave; m&agrave; kh&ocirc;ng xả l&aacute;ng, kh&ocirc;ng đập ph&aacute; cho b&otilde;&hellip; Nh&agrave; văn Nguyễn Huy Thiệp đ&atilde; n&oacute;i như thế, bay ơi! Đ&eacute;o g&igrave; m&agrave; kh&ocirc;ng x&agrave;i tới. &ldquo;&hellip; Ch&uacute;ng t&ocirc;i phải l&agrave;m việc, ch&uacute;ng t&ocirc;i phải kiếm tiền v&agrave; ch&uacute;ng t&ocirc;i phải t&acirc;n hưởng n&oacute;&rdquo; (Lời của Tổng thư k&yacute; Hiệp hội GolfVietnam. Hồn Việt số 55/2012. Trang 21).   Nh&agrave; văn l&agrave;m g&igrave; trong cuộc đời v&ocirc; minh tầm thường n&agrave;y? C&ugrave;ng ch&igrave;m ngập hay bay l&ecirc;n l&agrave;m Th&aacute;nh nh&acirc;n cứu đời? C&oacute; vẻ Thiệp rất muốn l&agrave;m Th&aacute;nh nh&acirc;n. Hồi b&ecirc;n Thụy Điển Thiệp n&oacute;i: Ở ViệtNamc&oacute; rất nhiều s&aacute;ch nhưng người ta chỉ đọc s&aacute;ch của c&aacute;c vị Th&aacute;nh (!). (C&oacute; Th&aacute;nh Thiệp kh&ocirc;ng đấy!). B&acirc;y giờ Thiệp viết hẳn hoi: Th&aacute;nh nh&acirc;n kh&ocirc;ng ra mặt, chỉ c&oacute; s&aacute;ch để lại. Gặp được s&aacute;ch hay kh&aacute;c g&igrave; gặp được Th&aacute;nh nh&acirc;n&rdquo;. (Vong bướm, trang 110). S&aacute;ch của Thiệp hay chưa nhỉ? Xem n&agrave;o. &ldquo;Đ&eacute;o mẹ ti&ecirc;n sư đời tầm thường&rdquo; (Vong bướm, Tr.51). Ấy chết. Th&aacute;nh nh&acirc;n c&oacute; bao giờ chửi bậy. Thế l&agrave;, &ocirc; h&ocirc;! Tầm thường lại chửi tầm thường, qu&aacute; hay!.   Lịch sử nh&acirc;n loại c&oacute; thể t&oacute;m lại: đ&oacute; l&agrave; qu&aacute; tr&igrave;nh hạn chế, khắc phục, chống lại c&aacute;i tầm thường, c&aacute;i xấu, c&aacute;i &aacute;c&hellip; giữ c&aacute;i b&igrave;nh thường theo lẽ ch&iacute;nh thường của tự nhi&ecirc;n v&agrave; x&atilde; hội vươn l&ecirc;n c&aacute;i tốt c&aacute;i đẹp, c&aacute;i thiện lương cao thượng. Nếu Nguyễn Huy Thiệp cho cuộc đời n&agrave;y l&agrave; v&ocirc; minh tầm thường th&igrave; đ&oacute; l&agrave; một tư tưởng phi khoa học v&agrave; phản nh&acirc;n văn. L&agrave; dung t&uacute;ng cho c&aacute;i xấu, c&aacute;i &aacute;c, c&aacute;i hư v&ocirc; th&aacute;c loạn. Thần Si&ecirc;u đ&atilde; n&oacute;i: Văn đ&aacute;ng thờ l&agrave; văn chuy&ecirc;n ch&uacute; ở con người. Văn kh&ocirc;ng đ&aacute;ng thờ l&agrave; Văn chuy&ecirc;n ch&uacute; ở c&acirc;u chữ. Nguyễn Huy Thiệp kh&ocirc;ng hẳn chỉ chuy&ecirc;n ch&uacute; v&agrave;o c&acirc;u chữ, nhưng chắc chắn l&agrave; chỉ chuy&ecirc;n ch&uacute; v&agrave;o chỗ tầm thường của cuộc đời. Đứng v&agrave;o chỗ tầm thường m&agrave; nh&igrave;n th&igrave; thấy c&aacute;i g&igrave; cũng tầm thường. L&agrave; nh&igrave;n đời từ nh&agrave; h&agrave;ng Hoa Ban, c&agrave; ph&ecirc; Trung Nguy&ecirc;n, từ Paris, R&ocirc;ma&hellip;Nếu từ ch&ugrave;a Bồ Đề, từ nh&agrave; Trần Mai Anh, nh&agrave; Đỗ Trọng Khơi, hay đầu đường Trần Xu&acirc;n Soạn, chỗ c&ocirc; Khoa b&aacute;n hoa quả, th&igrave; thấy đời đ&acirc;u chỉ c&oacute; thế. Thiệp h&atilde;y đến lấy đi để thấy thương đời v&agrave; được đời thương. Khổ nhục lắm nhưng thương lắm. Đấy l&agrave; những chỗ quang minh. V&igrave; t&igrave;nh thương c&oacute; bao giờ l&agrave; tầm thường.    Xu&acirc;n Nh&acirc;m Th&igrave;n 2012     NGUỒN: XƯ THANH.NET      http://xuthanhnet.wordpress.com/2012/03/25/sao-l%e1%ba%a1i-ch%e1%bb%adi-d%e1%bb%9di/#more-3972   
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-23:355446</id>
 <title>NHÀ THƠ NGUYỄN KHÔI TẶNG THƠ</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/355446" /> 
  
 <updated>2012-03-23T13:06:21+07:00</updated> 
 <summary type="text"> Trang ĐTK mới nhận được b&amp;agrave;i thơ của nh&amp;agrave; thơ Nguyễn Kh&amp;ocirc;i gửi tặng. Xin ch&amp;acirc;n th&amp;agrave;nh cảm ơn nh&amp;agrave; thơ                ----- Thư đ&amp;atilde; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>dotrongkhoi</name> 
</author> 
<dc:subject>
THƠ 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com"> 
  Trang ĐTK mới nhận được b&agrave;i thơ của nh&agrave; thơ Nguyễn Kh&ocirc;i gửi tặng. Xin ch&acirc;n th&agrave;nh cảm ơn nh&agrave; thơ                ----- Thư đ&atilde; chuyển ----   Từ:   Khoi Dinh Bang &lt;  khoidinhbang@yahoo.com.vn  &nbsp;&gt;   Tới:      Đ&atilde; gửi   12:37 Thứ S&aacute;u, 23 th&aacute;ng 3 2012   Chủ đề:   Mừng Thi sĩ Gọi L&agrave;ng với Trường ca Lập Th&agrave;nh (NAN)                              MỪNG THI SĨ GỌI L&Agrave;NG với TRƯỜNG CA LẬP TH&Agrave;NH     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; Tặng : Đỗ Trọng Khơi &amp; Nguyễn Anh N&ocirc;ng     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; ---------------     &nbsp;&nbsp; (Trọng Khơi chồng của Kim Oanh     &nbsp;Kim Oanh mẹ của Lập Th&agrave;nh, Lập Sơn...)     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; *     &nbsp;&nbsp; Những mừng Thi sĩ "Gọi L&agrave;ng"     Từ qu&ecirc; l&ecirc;n phố x&ecirc;nh xang với đời     &nbsp; Vợ hiền phục vụ "ngon" xơi     Cho Thơ cất c&aacute;nh ngang trời "chim thi&ecirc;ng"     &nbsp; "Bến thờ gian" đủ nổi ch&igrave;m     "Th&aacute;ng mười thương mến" con tim một m&igrave;nh     &nbsp;&nbsp;"Cầm thu" hương c&uacute;c phi&ecirc;u linh     Ma ng&ocirc;n" thế th&aacute;i nh&acirc;n t&igrave;nh buồn vui     &nbsp;&nbsp; Rồi ta về c&otilde;i ta th&ocirc;i     Ẩn cư giữa chốn biển người nhố nhăng     &nbsp; Đ&ecirc;m mơ vẳng tiếng Gọi L&agrave;ng     Ch&acirc;n qu&ecirc; b&aacute;t ng&aacute;t &aacute;nh trăng dịu hiền     &nbsp; "Gọi L&agrave;ng" ai gọi đ&ecirc;m đ&ecirc;m     C&ograve;n chăng tiếng Ếch vọng miền xa xăm...     &nbsp;     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; G&oacute;c Th&agrave;nh Nam H&agrave; Nội 23-3-2012     &nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp;&nbsp; &nbsp;Nguyễn Kh&ocirc;i     &nbsp;                
</content> 
</entry> 
 
 <entry> 
 <id>tag:www.vnweblogs.com,2012-03-13:354123</id>
 <title>ANH EM CU LẬP SƠN &amp;amp; LẬP THÀNH SẮP &quot;TRÌNH LÀNG&quot;</title> 
 <link rel="alternate" type="text/html" href="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com/post/2005/354123" /> 
  
 <updated>2012-03-13T23:44:01+07:00</updated> 
 <summary type="text"> NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO    CHIỀU NAY, 13/3/2012, NH&amp;Agrave; THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO Đ&amp;Atilde; THIẾT KẾ XONG B&amp;Igrave;A CỦA TẬP S&amp;Aacute;CH(2 TẬP TRƯỜNG CA):TR&amp;Ograve; ...</summary> 
 <author> 
  
 <name>dotrongkhoi</name> 
</author> 
<dc:subject>
Chung 
</dc:subject> 
 <content type="text" xml:lang="vn" xml:base="http://dotrongkhoi.vnweblogs.com"> 
  NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO    CHIỀU NAY, 13/3/2012, NH&Agrave; THƠ NGUYỄN TRỌNG TẠO Đ&Atilde; THIẾT KẾ XONG B&Igrave;A CỦA TẬP S&Aacute;CH(2 TẬP TRƯỜNG CA):TR&Ograve; CHUYỆN VỚI CHA CON CU LẬP SƠN &amp; LẬP TH&Agrave;NH. TRƯỚC Đ&Oacute; V&Agrave;I TUẦN, NXB VĂN HỌC Đ&Atilde; CẤP GIẤY PH&Eacute;P XUẤT BẢN.    &nbsp;KH&Ocirc;NG G&Igrave; THAY ĐỔI, CUỐI TUẦN SAU, S&Aacute;CH SẼ ĐƯA IN, CUỐI TH&Aacute;NG 3/2012, S&Aacute;CH SẼ RA "L&Ograve;".   &nbsp;T&Iacute;NH CẢ HAI TẬP TRƯỜNG CA Đ&Atilde; XUẤT BẢN TRƯỚC V&Agrave; 2 TC N&Agrave;Y, TH&Igrave;&nbsp; NGUYỄN ANH N&Ocirc;NG&nbsp;C&Oacute; 4 TRƯỜNG CA&nbsp;.   S&Aacute;CH IN SỐ LƯỢNG 1.000 CUỐN,&nbsp; 150 TRANG, B&Igrave;A GẤP, KHỔ S&Aacute;CH:14x20   BẠN N&Agrave;O ĐĂNG K&Yacute;, MUA, TẶNG S&Aacute;CH&nbsp;XIN LI&Ecirc;N HỆ QUA EMAIL:  nguyenanhnong@yahoo.com.vn &nbsp;&nbsp; v&agrave; ĐT: 098.2.004.343   NGUỒN:  BLOGS NGUYỄN BAO     http://nguyenbao.vnweblogs.com/post/5298/354073         &nbsp;   &nbsp;  
</content> 
</entry> 
 
</feed>
